
Đầy tươi sáng, đầy hy vọng. Hãy ước đi..! Cỏ 3 lá.
Mở ra một cánh cửa mới
Hãy viết tên anh lên trên khung cửa
Lâu rồi mới viết một bài thơ. Đọc thấy chán quá, nhưng đã đưa lên rồi nên thôi không gỡ xuống nữa.. Thôi kệ nó vậy..!
Hãy viết tên anh lên trên khung cửa
Mùa Hạ sang, Phượng Vĩ rơi đầy.
Sẽ là anh, chàng khờ thi sỹ
Gom sắc hoa nhuộm khối tình son.
Hãy viết tên anh lên trên khung cửa
Đến Thu sang, lá có rụng nhiều.
Anh nghệ sỹ, đàn khi em hát
Tiếng êm vang, lá rụng nữa hay không.
Hãy viết tên anh lên trên khung cửa
Mùa Đông sang khi thấy gió lạnh về.
Ngăn băng giá không tràn qua khung cửa
Lạnh không em, mặc nhiều áo nghe em.
Hãy viết tên anh lên trên khung cửa
Xuân sẽ sang lùa băng giá tan nhanh.
Anh hơi ấm quanh em đi chợ Tết
Lọ Thuỷ Tiên đừng thiếu nếu xuân sang.
24/6/2008
-->Read more...
Nhận định xưa mà không cũ

Trên đời này, từ xưa đến nay, có lẽ câu nói mà tôi cảm thấy tâm đắc nhất, thấm thía nhất đó là câu nói:
"Thiếu cái gì, thèm cái đấy".
-->Read more...
Hoài niệm

Ta đang hoài niệm về một thời nào đó.
-->Read more...
Em bỏ chồng về ở với tôi không ?

Xa một ngày bằng triệu mùa đông
Em bỏ chồng về ở với tôi không?
Nỗi nhớ em cồn cào như biển
Nơi em ở tôi đi và tôi đến
Cho tháng ngày em sống bớt cô đơn.
Con muỗm xanh trên sóng lúa rập rờn
Mùi cỏ dại vẫn ven bờ nước đắng
Tình của em như một tờ giấy trắng
Mãi bây giờ tôi mới viết thành thơ.
Tình của em như lối rẽ bất ngờ
Tôi đi đến trọn đời còn chưa biết
Dẫu cho đến tận cùng cái chết
Em bỏ chồng về ở với tôi không ?
Tôi không tin rằng trong bão giông
Em cam chịu con tàu chết chìm trên sóng
Và tôi tin rằng trong cát bỏng
Em - Cây xương rồng vẫn hoa.
Em ở gần tôi lại ở xa
Tim vẫn đập về nơi em nhiều nhất
Và tôi tin tình em là có thật
Những lúc buồn tôi mới viết thành thơ.
Cỏ nát rồi cỏ mới lại sinh sôi
Hoa vẫn nở mùi hương đằm thắm
Và tôi tin một ngày gần lắm
Em bỏ chồng về ở với tôi không?
Đồng Đức Bốn
Anh ví dụ tình yêu là sợi khói

Mai em đi tin thật bất ngờ
Chưa hò hẹn lấy gì làm kỷ niệm
Một góc quán có anh ngồi im lặng
Có đủ để làm em nhớ không ?
Tình yêu là sợi khói bềnh bồng
Anh ví dụ tình yêu là sợi khói
Anh lo sợ khi mình lên tiếng nói
Âm thanh thành ngọn gió thổi tan đi.
Mai em đi không kỷ vật để cầm
Sợi khói mỏng lời anh là gió thổi
Trời đất xúi đôi môi anh muốn nói
Chỉ ngại rằng sợi khói quá mong manh.
Thôi thì cầm theo ánh mắt của anh
Mai mốt ở quê người làm kỷ niệm
Anh ngồi lại nghe nặng nề hơi thở
Mãi hỏi thầm sợi khói đã tan chưa.
Trần Từ Duy


